Vị thuốc THẠCH HÔI (vôi)

n dùng trong đơn thuốc: Thạch hôi, Khoáng hôi.

Tên tiếng hán : 石灰

Bào chế: Đã phong hóa hoặc nước ngâm hóa.

Tính vị quỵ kinh: Vị cay, tính ôn. Vào hai kinh phế, vị.

Công dụng: Ăn mòn chỗ thịt thối, cầm chảy máu.

Chủ trị: Vôi (thạch hôi)  dùng để chữa các nhọt sưng, thịt thừa lồi ra, chữa vết thương đo mũi tên hòn đạn, do gẫy xương, cầm máu

Kiêng kỵ: Phần nhiều dùng ngoài, ít dùng để uống trong.

Liều lượng: Lượng dùng ngoài không kể, uống trong từ 2 đến 5 phân.

Bài thuốc ví dụ: Bài Thạch hôi tán (Chứng trị chuẩn thằng phương) chữa thận lậu (âm nang bị dò).

Vôi (Thạch hôi) sao với Ngũ bội tử cho vàng lên, bỏ vôi ra, rải xuống đất cho bay hết hỏa độc, cho vào trong côi lớn bằng sành nghiền nhỏ mịn (không động chạm đến đồng và sắt), rồi rắc vào chỗ đau.

Tham khảo: Vôi càng để lâu năm hỏa khí đã hả hết, ăn mòn thịt, cầm máu, không hề đau đớn, dừng loại vôi xây ở tường thành lâu năm là tốt.

 

Theo: Đông dược thiết yếu – Viện Nghiên Cứu Trung Y

Bộ Y tế nước Công hòa Nhân Dân Trung Hoa

Người dịch : Lương y Trần Văn Quảng

Hiệu đính : Lương y Vũ Xuân Quang

Trung Ương Hội Đông Y Việt Nam

Leave a Reply